Điểm Hoa Đăng Nơi Đuôi Lông Mày Của Nàng

Chương 48: 48: Chương 47




Bình minh đang đến gần, trời đất tối đen như mực, trong một gian tịnh thất của chùa Bạch Vân, một ngọn đèn dầu sáng như hạt đậu.

Có tiếng bước chân vội vã bên ngoài.

Không thấy tiểu vương gia của Tông Thân Vương phủ ở đâu cả, bốn võ vệ đi theo hắn đã chết thảm, mọi người tìm trong núi cả đêm, gần như lục lọi từng ngóc ngách, thế nhưng tiểu vương gia vẫn sống không thấy người, chết không thấy xác.

Mọi người nhất thời cảm thấy bất an, đây là đại tiết cúng tổ tiên, trên núi có đầy rẫy các tông thân, cấm vệ khắp nơi, vậy mà xảy ra một vụ án đẫm máu như vậy.

Tuy nhiên, không hợp với sự bất an bên ngoài là, người ngồi trong tịnh thất vô cùng thanh thản, chơi cờ một mình, không có chút lo lắng nơi đáy mắt.

Không bao lâu sau, ngoài phòng vang lên ba tiếng gõ cửa, một người mặc áo choàng đen đẩy cửa bước vào, thấy người ngồi bên trong, cởi mũ trùm đầu, cúi lạy nói: “Điện hạ.”

Đó là thị ngự sử mà Trình Sưởng đã gặp hai ngày trước ở nhà lao của Hình Bộ.

“Thế nào rồi?” Người ngồi bên trong lấy một quân cờ đen, hỏi không nhanh không chậm.

“Bẩm điện hạ, các cấm vệ đã tìm trong núi lần nữa nhưng vẫn không thấy bóng dáng.


Tông Thân Vương vội vàng phái người về cung, báo với kim thượng và Thái Hoàng Thái Hậu.


Kim thượng đã ra lệnh cho Tuyên Trĩ tướng quân dẫn theo một ngàn cấm quân tới núi Bạch Vân, chắc rạng sáng sẽ đến.”

“Vậy mà trực tiếp phái chỉ huy sứ của Điện Tiền Ty?” Người ngồi bên trong hơi kinh ngạc, sau đó cười hỏi, “Tìm dưới vách núi chưa?”

“Đã tìm.


Vách đá rất cao, phía dưới là hồ Bạch Vân, bên hồ có bờ cạn, trên bờ đầy sỏi đá, rơi như vậy từ trên cao xuống, nếu rơi trên bờ cũng tan xương nát thịt, rơi vào trong hồ thì khó giữ mạng.


Chín mươi chín phần trăm là người đã ra đi, nhưng…… không hiểu sao vẫn không tìm thấy xác của Tam công tử.”

Người ngồi bên trong hỏi: “Trên vách đá thì sao?”

“Vách đá dựng đứng, tuy có xà ngang nhưng khó ngăn được người, cấm vệ trên núi và người của chúng ta đã thắp đèn xem thử, không thấy gì cả, chút nữa trời sáng sẽ đi tìm lại.”

“Nhưng điện hạ cứ yên tâm, các cấm vệ không biết Tam công tử rốt cuộc rơi xuống vách núi, hiện tại đang tìm ở chỗ khác, nơi đó chỉ có người của chúng ta canh giữ.


Nếu có phát hiện gì đó lúc trời sáng, không làm thì thôi, đã làm thì phải làm tới cùng, dùng dây thừng treo người xuống, đẩy hắn một cái là được.”

Người ngồi bên trong gật đầu, đánh một quân cờ trên bàn cờ.


Một lúc sau, hắn cười nói: “Đường đệ này của bổn vương thật là kỳ.


Nghe nói năm hắn sinh ra, có tướng sĩ coi tử vi cho hắn, nói rằng hắn bạc mệnh, cao lắm là sống đến năm cập quan, biện pháp duy nhất để kéo dài mạng sống là đảo ngược càn khôn.”

“Đảo ngược càn khôn?”

Người ngồi bên trong “Ừm”: “Khi đó thái hoàng tổ mẫu đặt tên cho hắn là ‘Sướng’, sau này tin lời tướng sĩ mới đổi thành ‘Sưởng’.”

“Đây là lần đầu tiên thuộc hạ nghe nói chuyện này.” Thị ngự sử nói, “Tuy nhiên thuộc hạ biết Tam công tử là nhị thiếu gia trong vương phủ, phía trên chỉ có một huynh trưởng.


Tông Thân Vương phi thấy hắn sinh ra quá tốt, sợ hắn phúc mỏng, nên đã đổi thành ‘Tam công tử’, hy vọng Diêm Vương bỏ sót hắn khi đi lấy mạng.”

“Lừa mình dối người mà thôi.” Người ngồi bên trong lại đặt một quân cờ xuống.

Sau đó hỏi, “Các ngươi nói lúc trước rằng, Minh Anh tự nhảy xuống vách đá?”

“Vâng.


Chắc khi đó Tam công tử sợ hãi, thấy sát thủ của chúng ta tới gần nên tự nhảy xuống.”

“Đã xử lý sạch sẽ những sát thủ đó chưa?”

“Đều là tử sĩ, có thể giấu đã giấu hết, mấy kẻ đệm lưng đã bị xử lý sau khi rời khỏi núi Bạch Vân.” Thị ngự sử bẩm báo, cười nói, “Thuộc hạ vốn lo lắng không biết nên thọc vụ án của Trung Dũng Hầu đến trước mặt Tông Thân Vương bằng cách nào, không ngờ tiểu quận vương của Nam An vương phủ đã giúp chúng ta.”

“Ồ?” Người ngồi bên trong kinh ngạc khi nghe vậy, “Trình Diệp?”

“Vâng.


Tiểu quận vương biết Tam công tử mất tích nên nói với Tông Thân Vương, chiều hôm qua hắn gặp Tam công tử ở miếu Quan Âm phía tây.


Lúc ấy Tam công tử nói rằng đến xin bùa bình an cho một người bạn.


Sau đó tiểu quận vương về lại ngôi chùa chính, Tam công tử nói có việc cần đến Thanh Phong Viện, vì thế hai người không đi cùng nhau.”

“Tông Thân Vương nghe tiểu quận vương nói vậy, lập tức phái người tới Thanh Phong Viện, có lẽ hiện tại đã tìm được nhân chứng liên quan đến vụ án của Trung Dũng Hầu, biết được Tam công tử bị giết trong lúc điều tra vụ án này.”

“Tông Thân Vương muốn biết nguyên nhân cái chết của Tam công tử, tất nhiên sẽ truy cứu oan tình của Trung Dũng Hầu, điều tra tới Diêu Hàng Sơn.



Có Tông Thân Vương giúp đỡ, điện hạ không cần tốn nhiều sức để lật đổ Diêu Hàng Sơn.”

Người ngồi bên trong gật đầu hài lòng: “Như vậy rất tốt, Nam An vương là thần tử thuần phác, xưa nay luôn thận trọng, con người của Trình Diệp rất chính trực, tuy phụ hoàng không nói ra, nhưng trong lòng lại coi trọng toàn bộ Nam An vương phủ.


Trình Diệp thọc vụ này đến trước mặt Tông Thân Vương, nhất định sẽ không khơi dậy sự nghi ngờ, đúng là trời cũng giúp ta.”

“Điện hạ, còn một chuyện nữa.” Thị ngự sử ngẫm nghĩ rồi nói, “Có nên diệt trừ con gái duy nhất của Trung Dũng Hầu phủ không?”

Người ngồi bên trong dừng lại: “Vân Hy?”

“Vâng.


Lần trước thuộc hạ đề nghị diệt trừ nàng, điện hạ nói…… có người muốn bảo vệ nàng.


Tuy nhiên, hơn nửa năm nay, nàng thân thiết với Tam công tử, thậm chí giúp Tam công tử truy tìm thân phận của điện hạ.


Không biết Tam công tử đã nói với nàng những chuyện đó được bao nhiêu.


Hiện tại chúng ta đã diệt trừ Tam công tử, để ngừa hậu quả sau này, hay là cũng……”.


========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.




Hôn Nhân Lừa Gạt

2.


Hôn Luyến [ABO]

3.



Tình Yêu Hữu Danh Vô Thực

4.


Chào Mừng Đến Với Phòng Livestream Ác Mộng

=====================================

“Không cần.” Không đợi thị ngự sử nói xong, người ngồi bên trong đã ngắt lời.

Thị ngự sử sửng sốt, không khỏi nói: “Điện hạ luôn hành động dứt khoát.


Người này…… đến tột cùng là người nào, thế nhưng lại khiến cho điện hạ làm việc dựa theo tình cảm của hắn hết lần này tới lần khác?”

“Không hẳn là vậy.” Người ngồi bên trong trầm mặc một lúc rồi nói, “Một đứa con gái duy nhất của Trung Dũng Hầu phủ không thể gây ra được sóng gió gì.”

“Hơn nữa, nếu Trung Dũng Hầu phủ không còn ai, mặc dù Tông Thân Vương điều tra vụ án của Trung Dũng Hầu, không có ai phản ứng trong triều, cũng không ích lợi gì.


Con gái duy nhất của Vân thị là cục xương bị vặn, vì oan tình của Vân Lạc, nàng có thể quỳ ở cửa Tuy Cung, phát hiện phụ thân của nàng cũng bị oan, nhất định sẽ cắn một ngụm tàn nhẫn cho dù da bọc xương.


Diêu Hàng Sơn là người tiếp theo, nếu nàng có thể cắn một miếng thịt sau lưng Diêu Hàng Sơn, bổn vương còn phải cảm tạ nàng.”

“Nhưng nàng…… rốt cuộc chỉ là một nữ nhi.”

“Là nữ nhi mới tốt.” Người ngồi bên trong cười, “Ngươi đã quên vụ hỗn loạn ở ngoại ô kinh thành đến tột cùng là chuyện như thế nào hay sao?”

“Vụ này…… Điện hạ một hòn đá ném hai con chim, lợi dụng bọn giặc cỏ gây rối ở ngoại ô kinh thành, phái người trà trộn vào trong đám giặc cỏ, thông đồng với sơn tặc.


Sau đó, điện hạ dặn La Phục Vưu cố ý làm sai trong việc dẹp loạn, khiến kim thượng nghi ngờ Diêu Hàng Sơn; mặt khác, cho sát thủ trà trộn vào đám thổ phỉ đang gây rối trong đêm tiết thu để lấy mạng của Tam công tử.


Như vậy tất cả tội lỗi đều do Diêu Hàng Sơn chịu trách nhiệm.”

“Sau đó…… tuy cái chết của nhị tiểu thư Diêu phủ là chuyện ngoài ý muốn, nhưng điện hạ đã khéo léo lợi dụng việc này, dẫn Tam công tử vào nhà lao của Hình Bộ, chất vấn La Xu có bị oan hay không, lại mượn miệng của La Xu để tiết lộ oan tình của Trung Dũng Hầu.”

“Đây là những việc để sau.” Người ngồi bên trong nói, “Phụ hoàng có ánh mắt như đuốc, ông ấy biết không phải chỉ một mình đám sơn tặc đó gây ra vụ nhiễu loạn ở ngoại ô kinh thành, chỗ quan trọng là ở trên người đám giặc cỏ làm loạn.


Hiện tại vụ rối loạn trong tiết thu đã qua, giặc cỏ đã lui hơn phân nửa, giờ phái người đi dẹp loạn, chỉ cần có chút bản lĩnh, nhất định có thể làm tốt việc được giao.”

“Con gái duy nhất của Vân thị không hề kém cạnh về võ nghệ lẫn tài dẫn binh, phụ hoàng làm như vậy tương đương với việc trừ đi công lao của nàng.



Hiện giờ nàng chỉ là giáo úy, khi nàng trở lại, phải làm thêm vài chuyện thực tế thì sẽ được phong làm tướng quân.”

“Điện hạ, thuộc hạ không rõ.” Thị ngự sử nói, “Nếu bệ hạ muốn ban thưởng cho Trung Dũng Hầu phủ, sao không trực tiếp để Vân Lạc tướng quân nhận tước vị, phong thưởng cho goá phụ của Vân tướng quân? Vì sao lùi lại, tốn sức đi nâng đỡ một đứa con gái duy nhất?”


“Có gì mà không rõ? Từ xưa đến nay, đế vương sợ nhất là mất binh quyền, quyền lực của tướng quân quá mạnh, khó tránh khỏi công cao lấn át chủ, nhưng nếu tướng quân là một nữ tử, như vậy sẽ ít lo lắng hơn rất nhiều.


Không muốn sử dụng nàng nữa, gọi nàng trở về kinh thành, sau đó chỉ hôn, gả cho một người không uy hiếp hoàng quyền, thu hồi binh quyền.”

“Hơn nữa, con gái duy nhất của Vân thị quả thật có bản lĩnh, được bồi dưỡng rất kỹ, lão thái quân năm xưa cũng không bằng nàng.”

“Theo như lời điện hạ, nữ tướng của Vân thị…… sẽ không dừng lại ở tướng quân hàm thấp kém? Nhưng mà, với tính tình của nàng, lần theo vụ án của Trung Dũng Hầu để tiếp tục điều tra, kéo ra Diêu Hàng Sơn và vị kia thì còn dễ nói, liệu có tìm ra năm đó sở dĩ Trung Dũng Hầu đuổi theo ra bên ngoài, là vì chúng ta……”

Thị ngự sử còn chưa dứt lời đã bị người ngồi bên trong cắt ngang bằng một ánh mắt sắc lẹm.

“Sức khỏe của phụ hoàng không tốt nữa.” Thật lâu sau, người ngồi bên trong chậm rãi thở dài, “Nếu Vân thị nữ muốn điều tra cũng cần có đủ thời gian mới được.”

“E rằng…… nàng mới điều tra được một nửa, thời tiết ở Kim Lăng thành đã thay đổi.”

Người ngồi trên long ỷ cũng nên đổi.

Lời này nói ra đã mang tội đồng phạm làm phản.

Tuy bên trong và bên ngoài tịnh thất không có tai mắt, thị ngự sử nghe vậy không khỏi run lên, thật lâu sau, hắn khép tay áo, cung kính cúi đầu với người đầy tham vọng trước mặt.

Không bao lâu, trời hửng sáng.

Cấm quân trong cung đã đến, tất cả binh mã trên núi nghe một mình Tuyên Trĩ điều khiển, chia làm hơn mười nhóm đi vào núi tìm lần nữa.

Ai ngờ tìm cả buổi sáng, ngay cả buổi tế trời cũng bị trì hoãn, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Trình Sưởng đâu cả.

Trên núi Bạch Vân xảy ra một vụ án đẫm máu, các tông thân không còn cách nào khác, đành phải chia quân làm ba nhóm, một nhóm đi theo Tông Thân Vương và Tuyên Trĩ tiếp tục tìm người trên núi, một nhóm đi theo Lăng Vương điện hạ ở lại chùa để làm lễ tế trời, nhóm cuối cùng lên đường về kinh trước.

Tông Thân Vương ở trong chùa Bạch Vân bảy ngày.


Trong bảy ngày này, cấm quân gần như lật ngược toàn bộ núi Bạch Vân, Trình Sưởng biến mất tựa như không khí mỏng manh, đến một góc áo cũng không tìm được.

Cấm quân bất đắc dĩ, đành phải tìm chỗ xa hơn, từ nơi gần Kim Lăng thành, đến nơi xa Kim Lăng thành hơn trăm dặm, bóng dáng của cấm quân ở khắp mọi nơi.

Một khi náo động lớn, mỗi người trong Kim Lăng thành đều biết không tìm thấy tiểu vương gia của Tông Thân Vương phủ ở đâu, vả lại còn chưa thấy kỳ quặc.


Nghe nói Tông Thân Vương phi đã khóc và ngất xỉu vài lần vì chuyện này, sau đó bệnh nặng, đến nay vẫn chưa khỏi.

Kim Lăng thành đang rối loạn, cuộc nổi loạn của đám thổ phỉ ở ngoại ô kinh thành lại dần dần lắng xuống.

Lúc mới đến ngoại ô kinh thành, Vân Hy không hành động vội vàng, trước tiên tới nơi mà quan phủ bắt được sư gia thông đồng với sơn tặc, sau đó theo bản đồ địa hình do kẻ cầm đầu đưa cho, bảo binh lính cấp dưới hóa trang thành kẻ cắp, dưới sự dẫn đầu của sư gia, lần lượt đi đến bảy sào huyệt của đám thổ phỉ trên núi.

Sau khi sắp xếp người của mình, đợi thời cơ chín muồi, hành động mạnh mẽ kiên quyết, chỉ trong một ngày đã dẫn theo binh mã tiêu diệt bốn sào huyện, bắt sống hơn hai trăm sơn tặc.

Đám thổ phỉ trong ba sào huyệt còn lại trộn lẫn với giặc cỏ chạy tán loạn, bị người mà Vân Hy xếp vào trước đó ghi nhớ tung tích, để lại dấu hiệu trên đường.


Ba đến năm ngày sau, Vân Hy bắt toàn bộ trở về..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.